Chương 1: B Ray của những ngày xưa thân ái

0SHARES
+10
Pin0

           Mỗi giai đoạn trôi qua của Rap Việt luôn đánh dấu bởi một nhân vật đặc biệt, dù nó mang tính tiêu cực hay tích cực. Khi Rap Việt đang chập chững đi bước đầu tiên, Khanh Nhỏ bắt đầu những mâu thuẫn chính trị với nhóm Da Rap Club ở bên kia chiến tuyến. Battle đã nổ ra trong màn khởi đầu và đằng sau đó là biết bao hận thù không thể nguôi ngoai.

           Bẵng đi một thời gian, cộng đồng đã tiến rất nhanh và tồn tại gần 15 năm. Đó là năm 2012 với sự ra đi đầy bất ngờ của Viet Dragon, một tượng đài và một hình ảnh đem theo nhiều mâu thuẫn về âm nhạc, lẫn đời tư bạn bè. Tất cả đã chững lại và người ta lo sợ sự yên ắng quá lâu của underground. Trùng hợp thay, đó cũng là giai đoạn khởi đầu của một gương mặt tiềm năng và gây tranh cãi : B Ray. Bỏ qua cuộc tỷ thí không cân sức với MAC, bỏ qua những năm tháng trong “lò rèn” GVR và bỏ qua những “bài tập” khi rap tiếng Mỹ, anh đang tự tìm cho mình một lối đi riêng biệt và chứng tỏ tài năng đáng nể trong những trận battle.

Kết quả hình ảnh cho b ray

          Giai đoạn sau cuộc đại chiến 2013, các rap fan đang quá no nê với nhạc diss và người ta vẫn chưa chú ý nhiều đến B Ray. Nhưng anh không để cộng đồng ngủ yên quá lâu khi chính thức giao đấu với những gương mặt khá rắn, đó là Rick, Nah hay Ricky Star

     "Như mọi người thấy, vì "B" trong Rick đâu? Tìm hoài mà tao không thấy.

       B duy nhất mà Rick có được, là "brick" mà người ta cho."

          Thế nhưng, giá trị lớn nhất mà Bảo để lại không nằm trong những trận battle đó. Trước khi Ếch và Báo xuất hiện, anh mang một chút hình ảnh của hỏa lò GVR ngày xưa, anh gợi cho người ta nhớ về một thời cào phím chửi Viet Dragon trên forum hồi trước và anh mang một làn gió mới về phong cách kể chuyện ( storytelling) trong mỗi track tung ra. Anh vẽ ra một cái tôi với những góc nhìn sâu lắng và không kém phần phức tạp. Bản thân con người không tự sinh ra nỗi bất hạnh, đó là tổng hòa của những đắng cay trong cuộc đời và phản ứng của bản thân. Có lẽ, những thứ đó được dành riêng cho B Ray. Nhưng thật may mắn cho Rap Việt khi anh truyền tải nó vào âm nhạc và nói lên những tiếng lòng đã chất chứa quá lâu:

 "Trên con đường đó tao đã đi.
  Trên con đường đó, tao đã hỏi tao sẽ còn lại gì?
  Tao vùi đầu lại nghĩ, tao đang làm tại vì
  Tao đã chọn hay đơn giản tao nhất định phải đi?"

         Trong giai đoạn đầu của sự nghiệp, B Ray dùng nhạc rap để xả hết những căng thẳng và bày tỏ nỗi ức chế của bản thân. Có lẽ đời sống không êm đềm là một liều ma túy hạng nặng khiến cho anh ngấu nghiến từng con beat, trau chuốt lyric và thả hết tâm sự vào những bài nhạc. Với những người nghe nhạc và theo dõi anh cho đến tận năm 2018 thì khi nghe lại những track đầu của B Ray, ta sẽ khó nhận ra một tiếng thét và lòng uất ức cao độ đến vậy. Điếu ấy không có nghĩa là anh mất chất, đó là một xu hướng thoát ra khỏi bóng tối của quá khứ và anh bây giờ đã là một người được cộng đồng biết đến rất nhiều.
         Trở lại với Dương Thiên Bảo của ngày xưa, anh xuất hiện trong cộng đồng với một chất giọng gây nhiều tranh cãi. Người chê cũng nhiều mà người khen cũng không ít. Kì lạ thay, sự chua chát của cái voice ấy đã gắn kết với những dòng lyric đầy cay đắng.

" Mẹ luôn phải làm tăng ca, còn ba thì phải đi làm ăn xa.
  Anh hai thì bỏ học, bỏ nhà tìm sự chú ý.
  Cô đơn trong phòng, mày tự nhủ với lòng,
    rồi tao sẽ phá nát đi đuợc chu kỳ."

        Tất cả đã được đúc kết trong bản Finale, đó là lời tạm biệt với những kí ức không mấy êm đẹp, đó là lời hứa về một tình yêu ” đi Nam-Bắc cho đến Đông-Tây”. Dù cho mọi thứ có ngắn ngủi hay vẫn ngấm ngầm trong trí não, anh đã ngại bày tỏ và sống hết lòng trong từng câu chữ. Chê hay thích thì chúng ta cũng nhìn nhận rằng, một hiện tượng mới lạ đang sắp sửa xuất hiện. Dư luận nhìn anh như một kẻ điên ngồi chửi một mình, họ tò mò tìm tới xem anh nói những gì. Và tất cả đều ngỡ ngàng khi đó cũng là tâm sự của chính bản thân mình, là những điều xót xa mà không phải ai cũng có khả năng thổ lộ bằng âm nhạc.

         Khi mọi chuyện còn chưa lắng dịu thì album Việc Ai Người Nấy Lo được tung ra, đó là một bất ngờ lớn khi chất lượng âm nhạc của nó phải được xếp hạng cao trong bản đồ của undergroud Việt. Vì đó không phải là nhạc giải trí và đó không phải là một phong trào kêu gọi lật đổ, đó là một hồi chuông báo thức cho sự thờ ơ trước những giá trị xứng đáng được tôn vinh và đống cặn bã mà chúng ta gặm nhấm hàng ngày:

"Không hề thay đổi, có khác nhau là cái mặt nạ,
 Thằng nào cũng là sinh trùng chui từ đồng tiền mà ra,
 Nên đam mê, không phải là dùng để cho mày hô hào,
 Vì đam mê sẽ không thể bỏ dù không nhận được bạc cắc nào."

          Tuy nhiên, anh không đứng ngoài để ngó lơ về bất công của xã hội và sự dối trá trong bộ mặt của con người. Biết bao lần vì sợ hãi sự khủng bố và dèm pha mà họ đã chấp chận sống luồn cúi, nhưng B Ray không lựa chon con đường êm đềm và giả tạo ấy…

"Tôi cười khì, tôi cười vì, họ thay đổi chóng thật,
 Đây là từ ngữ họ vẫn dùng khi nóng giận,
 Đây là từ ngữ con họ nghe ở đời sống thật,
 Vậy nếu âm nhạc này là cặn bã thì họ ví ai là đống cứt?"

          Trước khi gặp Young H để hình thành nhóm EvB, B Ray của ngày xưa là một rapper của rapper. Tức là làm nhạc và được số đông các rapper lắng nghe, ngẫm nghĩ. Đó là khi anh chưa được biết đến rộng rãi như bây và những track của anh là một bài tập với độ khó tăng dần trong lyric. Từ battle cho đến nhạc về đời sống riêng tư, anh là một thử thách cho Rap Việt phải thay đổi và trau dồi trình độ.

Kết quả hình ảnh cho b ray
          Trớ trêu thay, đó cũng là một thử thách của chính bản thân anh khi được nhiều rapper kì vọng sẽ mãi mãi giữ cái chất sâu cay và xu hướng lyrical ấy.Nhưng anh không quan tâm nhiều đến việc đó vì B Ray làm nhạc cho chính bản thân mình và nỗi kìm nén là liều thuốc nhanh nhất để giết chết sự sáng tạo. Anh vẫn nói như một sứ mệnh của một người phải lên tiếng cho những kẻ hèn nhát ở ngoài kia. Rồi ta sẽ cùng hy vọng một ngày, tâm hồn của con người không phải để cho một thế lực nào chi phối mà chính họ sẽ lái con tàu của mình và đứng lên vì cái chính nghĩa mà họ đã thức tỉnh nhận ra.

"Tao không để họ đem niềm đau trao đổi sự thoả mãn. 

Bứng nguồn gốc làm giấy thành tiền, biến nuớc mắt thành dã tràng.

Để máu này đổ xuống biển, da đen để đổi ra vàng. 

Vì thứ duy nhất tao treo trên cửa miệng, là sự thật ta mang." 

--0---

B Ray sau khi EvB được thành lập: Link bài

0SHARES
+10
Pin0